Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.Này, lấy cho chú bao thuốc.Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
