Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện bắt đầu bằng những câu như: «Anh ấy làm tôi thương tổn, anh ấy rời bỏ tôi nhưng tôi vẫn yêu anh ta».Những gì xảy ra khi chúng ta nỗ lực làm trong quá khứ cũng giống như những gì chúng ta đang chứng kiến trong cuộc sống hiện tại, là quá trình của những cuộc vỡ mộng liên tiếp.Gần đây tôi có gặp một bệnh nhân cùng với vợ anh ta.Người ta thậm chí còn dán nhãn cho chứng này là «triệu chứng về người vợ phải nạp năng lượng», chúng ta mặc nhiên coi là họ không có khả năng để thay đổi tình trạng của mình và nên nâng những tiêu chuẩn về trách nhiệm với những người khác.Sự phản kháng thụ động là sự trốn chạy cuối cùng của việc không có quyền lực.Một trong những điều làm cho chúng ta trở thành con người là khả năng suy nghĩ về tương lai.Thời thơ ấu là hàng loạt những ảo ảnh tan vỡ, theo đó, chúng ta trưởng thành dần từ những đứa trẻ tin vào niềm tin ngây thơ đến thực tại tàn nhẫn.Hai câu hỏi quan trọng nhất của cuộc sống là «tại sao có?» và «tại sao không?».Chất lượng hay sự hữu ích của công việc không quan trọng gì so với sự giàu có mà nó đã sản sinh ra.«Hai người chăn bò cái ở vùng NewJersey đang đi ngang qua một khu rừng.
