Cứ ngỡ mình yêu mình.Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa.Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát.Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.Đúng là chuyện thường.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.Đã bảo chả thích viết đâu.Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
