Tôi không thể có cái ý cung cấp cho công việc đó ba bốn chục phút liên tiếp vô cùng tĩnh mịch.Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu.Nó mạnh tới nỗi có những người suốt đời sống để tìm hiểu thêm, mà vẫn luôn luôn bị nó lôi kéo đi và cứ trượt chương trình của mình hoài.Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được".Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Xã hội càng văn mình, phát triển thì con người càng phải đương đầu với những vấn đề khó khăn, nan giải, thời gian sống bị chia sẻ cho nhiều mối lo toan khác nhau, khiến cho chúng ta đôi lúc cảm thấy như đời mình bị rút ngắn lại.
